Lần đầu tiên trong lịch sử, tổng thành tích vô địch của toàn bộ 20 HLV trưởng ở giải Premier League mùa bóng sắp tới chỉ là vỏn vẹn…1 lần (dĩ nhiên, thống kê này chỉ có ý nghĩa từ mùa thứ 3 trở đi). Một chương mới ở giải VĐQG nổi tiếng nhất thế giới đang được mở ra. Đấy là… chương gì?
Premier League xưa nay có bao nhiêu thời kỳ?
Giải VĐQG Anh được nâng cấp thành giải Premier League ở mùa bóng 1992-1993, với danh hiệu vô địch thuộc về MU của HLV Alex Ferguson. Đấy cũng là xuất phát điểm của cả một thời kỳ thống trị mang tên “M.U vô đối”, với 7 lần vô địch Premier League trong 9 mùa bóng đầu tiên (từ 1992-1993 đến 2000-2001).
MU liên tục thống trị giải Ngoại hạng Anh với 7 lần vô địch Premier League trong 9 mùa bóng đầu tiên
Điều đáng lưu ý: phải lần ngược thời gian đến thập niên 1960, mới tìm ra được lần gần nhất trước đó MU đoạt chức vô địch Anh. Có nghĩa: MU nói chung và HLV Ferguson nói riêng trong thập niên 1990 có một giá trị đặc biệt, mang tính cách mạng, chứ thành công của họ không phải là một sự nối tiếp của một thế lực đã định hình trước đó. Đấy là một thời kỳ riêng biệt.
MU sẽ còn tiếp tục thành công nữa. Nhưng đây là thời kỳ thứ hai: thầy trò Ferguson đã có đối thủ xứng đáng để cùng nhau tung hoành, tạo ra cuộc đua song mã trong làng bóng Anh. HLV Arsene Wenger xuất hiện ở Arsenal vào năm 1996. Ông đến từ đội… Nagoya Grampus Eight ở Nhật Bản, nơi mà giải bóng đá nhà nghề J-League chỉ mới được thành lập vào năm 1992.
Báo chí khi ấy gọi Wenger là “Arsene Who” – như một nhân vật “vô danh tiểu tốt”. Wenger nhanh chóng đem về cho Arsenal “cú đúp” vào năm 1998, lặp lại thành tích ấy vào năm 2002, rồi đến mùa bóng 2003-2004 thì đi vào huyền thoại: Arsenal trở thành nhà vô địch Premier League đầu tiên không thua trận nào trong suốt mùa bóng. Các nhà tổ chức trao cho Arsenal “phiên bản duy nhất” của phần thưởng vô địch Premier League: mạ vàng toàn bộ chiếc cúp (chứ không phải chỉ mạ vàng phần vương miện như cúp vô địch thông thường).
Đấy cũng là điểm kết thúc thời kỳ thứ 2 trong kỷ nguyên Premier League, mở ra thời kỳ thứ 3. Wenger “hết phép”, khi một nhân vật cực kỳ bí ẩn xuất hiện trong mùa hè 2003: tỷ phú Nga Roman Abramovich mua lại Chelsea từ tay Ken Bates, với giá cao gấp… 18 triệu lần so với lúc Bates mua được Chelsea vào năm 1982 (giá… 1 bảng tượng trưng).
Lần gần nhất trước đó Chelsea vô địch bóng đá Anh là năm 1955. Có nghĩa: HLV Claudio Ranieri đã đem về thành tích tốt nhất trong nửa thế kỷ, khi ông dẫn dắt Chelsea đến vị trí á quân trong mùa bóng đầu tiên của Abramovich, 2003-2004.
Nhưng ông chủ mới không thể chấp nhận vị trí á quân. “Người Đặc Biệt” Jose Mourinho lập tức xuất hiện. Và ngay trong mùa đầu tiên, Mourinho đã giúp Chelsea lập kỷ lục vô địch Premier League với vỏn vẹn 15 lần thủng lưới trong suốt mùa bóng.
Thầy trò Mourinho sẽ bảo vệ thành công danh hiệu vô địch Premier League ở mùa kế tiếp. Nhưng Chelsea khác hẳn các đội mạnh còn lại trong kỷ nguyên Premier League, ở đặc điểm thay HLV xoành xoạch. Giống Mourinho, các HLV như Carlo Ancelotti hoặc Antonio Conte đều đưa Chelsea lên ngôi vô địch ngay mùa đầu tiên cầm quân, và đều… nhanh chóng ra đi. Mourinho cũng đưa Chelsea lên ngôi vô địch trong lần thứ hai dẫn dắt đội này.
Đấy chính là thời kỳ thứ 4, cũng là thời kỳ gần đây nhất của Premier League: trăm hoa đua nở ở vị trí HLV trưởng của các đội mạnh. Dấu ấn sâu đậm nhất dĩ nhiên là Pep Guardiola của Man City, với kỷ lục 4 lần liên tiếp vô địch bóng đá Anh. Juergen Klopp cũng đưa được Liverpool trở lại ngôi cao, lần đầu tiên sau 30 năm chờ đợi. Liverpool là kình địch duy nhất của Man City trong giai đoạn 2018 – 2025.
Va chạm nảy lửa giữa những triết lý tuyệt vời
Alex Ferguson thậm chí không thể tổ chức một buổi tập (khi trợ lý phải vắng mặt đột xuất, Ferguson đành… cho toàn đội nghỉ tập – trích tự truyện của David Beckham). Nhưng dĩ nhiên, ông là một HLV vĩ đại. Còn hơn thế: Ferguson mở ra trào lưu làm “manager” (nhà quản lý), hơn là “head coach” (HLV trưởng) trong làng bóng Anh. Ông quản lý cầu thủ, nhất là thể loại ngôi sao, đưa họ vào khuôn khổ. Với văn hóa bóng đá Anh trong thời kỳ đầu của Premier League, đấy là một cuộc cách mạng.

Va chạm nảy lửa giữa những triết lý tuyệt vời
Arsene Wenger thì chuyên “ngắm nghía” các cầu thủ giá rẻ để tìm ra ưu điểm lớn nhất, thay đổi vị trí cũng như vai trò của họ, và biến họ thành ngôi sao. Có thể gọi ông là HLV xuất sắc nhất lịch sử trong lĩnh vực nhìn người.
Một mặt, Wenger tài thánh cũng đành chào thua, khi Abramovich mở ra chiến lược kinh hoàng ở Chelsea: nếu không thể dùng tiền để chiêu mộ ngôi sao ưng ý, thì sẽ chi… rất nhiều tiền. Mặt khác, tài nhìn người đặc sắc của Wenger trở nên lỗi thời khi trong thời buổi số liệu thống kê phát triển rực rỡ.
Bóng đá triết lý là thứ bóng đá mà khi phát huy rực rỡ, nó sẽ đem lại thành công ổn định, lâu dài. Ngược lại, sẽ là… thất bại ổn định nếu nó lỗi thời, hoặc bị chế ngự bởi một triết lý cao cấp khác.
Với Pep Guardiola, nếu bạn giữ mãi quả bóng trong chân, thì đối phương lấy đâu ra cơ hội ghi bàn? Với Jose Mourinho, nếu bạn không cần giữ bóng thì không bao giờ mất bóng một cách bất ngờ (và bị trừng phạt). Với Juergen Klopp, bạn có thể không nhanh, nhưng sẽ đến trước nếu biết cách xuất phát trước. Cứ thế, các HLV vào loại nổi tiếng nhất thế giới tề tựu ở Premier League, phát triển thứ bóng đá theo triết lý đặc sắc của mình. Và các thời kỳ thành công rực rỡ thay nhau xuất hiện. Bóng đá có những triết lý, cách chơi khác nhau, chứ không có cách chơi, triết lý nào là đúng hoặc sai.
Kỷ nguyên mới sẽ như thế nào?
Bỗng nhiên, Premier League có sự trùng hợp kỳ lạ trước mùa bóng này. Khoảng một nửa tổng số đội bóng sẽ vào cuộc dưới sự dẫn dắt của một HLV mới. Chính xác là 9 tân HLV – một kỷ lục. Ngoài ra, còn có 2 HLV tuy đã có mặt ở mùa trước, nhưng không cầm quân từ đầu. Khác biệt không chỉ nằm ở con số, mà ở cả kinh nghiệm, danh tiếng nữa.
Tổng số lần vô địch Premier League của cả 20 HLV hiện thời chỉ là… 1 lần (Mikel Arteta, vô địch Premier League mùa trước cùng Arsenal). Thật khó hình dung một sự thống trị nào đấy, cả trong mùa bóng cụ thể trước mắt, lẫn trong cả một thời kỳ sắp tới. Arsenal ư? Hơn 90 năm đã trôi qua kể từ lần gần đây nhất đội này bảo vệ thành công chức vô địch Anh!
Đây là lần đầu tiên Premier League cùng lúc vắng bóng cả 5 HLV nổi tiếng nhất trong lịch sử giải đấu này: Ferguson, Wenger, Mourinho, Klopp, Guardiola. Đấy là những “thương hiệu” lớn, từng thống trị Premier League, với những dấu ấn đặc trưng, rất riêng biệt.
Chính nhờ đặc điểm rất riêng không lẫn vào đâu được, nên họ áp đặt được quyền lực của mình ở Premier League. Thành công của họ không có chỗ cho chi tiết “nhất thời”. Tổng cộng, 5 HLV nổi tiếng ấy đã gồm thu 26 danh hiệu vô địch Premier League trong 34 mùa bóng.
Cứ như Premier League bây giờ là vùng đất mới chưa được khai phá, đang mời gọi những HLV lỗi lạc đến để chinh phục, thiết lập thế thống trị mới, trong suốt nhiều năm sắp tới.
Ở tuổi 44, Arteta hãy còn là một HLV trẻ. Arsenal là đội duy nhất xưa nay mà Arteta từng huấn luyện. Vậy mà trước mắt, Arteta đã là HLV kỳ cựu nhất, nếu không muốn nói là duy nhất. Ngoài Arteta, không có ai khác vươn đến cột mốc 4 năm huấn luyện đội bóng của mình. Chỉ có 2 HLV đạt đến cột mốc 3 năm. Và Arteta là HLV duy nhất trong mùa bóng tới từng biết thế nào là cảm giác vô địch Premier League.
Riêng trong hàng ngũ “Big 6”, đã có đến 3 HLV hoàn toàn mới (Andoni Iraola ở Liverpool, Enzo Maresca ở Man City, Xabi Alonso ở Chelsea) và 2 HLV chỉ mới cầm quân vài tháng (Michael Carrick ở MU và Roberto De Zerbi ở Tottenham).
Còn chưa biết đội bóng của họ sẽ chơi như thế nào, chứ khoan bàn đến mức độ thành công. Chưa bao giờ cuộc đua giành ngôi vô địch Premier League được xem là rộng mở, như thời điểm trước mùa bóng này. Cũng chưa bao giờ thế thống trị ở Premier League trở thành đề tài đánh đố giới quan sát, như trong giai đoạn dài sắp tới.
📌 Bài viết này được đóng góp bởi người dùng và bản quyền thuộc về người dùng đã xây dựng bài viết. Bản quyền thuộc về tác giả gốc và chỉ dùng cho mục đích học tập và giao tiếp. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa nó Mail:[email protected]











