Đại bản doanh của ĐT Iran tại Tijuana: Đặc vụ mang theo súng đi tuần 24/24

Một đại bản doanh tạm bợ ở Mexico đã trở thành ngôi nhà bất đắc dĩ của ĐT Iran tại World Cup 2026, khi những lo ngại về an ninh, tranh cãi thị thực và chia rẽ chính trị phủ bóng lên hành trình của họ.

Trại huấn luyện World Cup của ĐT Iran tại Tijuana diễn ra dưới vòng vây an ninh và bóng đen chính trị

Những chiếc xe bán tải mui trần liên tục tuần tra trên các tuyến đường bao quanh sân Estadio Caliente. Trên xe là những người đàn ông đội mũ bảo hộ, đeo mặt nạ và mang theo súng máy. Cứ vài giờ, họ lại đi ngang qua cổng chính của khu liên hợp rộng lớn này – nơi vốn đã ngột ngạt bởi xe cộ và khói bụi của thành phố Tijuana – để bảo vệ nơi ở tạm thời của ĐT Iran trong kỳ World Cup năm nay.

Ở khu vực tây bắc Mexico, hình ảnh ấy đã trở nên quen thuộc. Estadio Caliente từ lâu vốn là điểm đến mà nhiều đội bóng Mexico không muốn ghé thăm bởi vị trí xa xôi so với các trung tâm bóng đá lớn của đất nước, cùng mặt sân cỏ nhân tạo khắc nghiệt nổi tiếng.

Các thành viên ĐT Iran đã có mặt tại Bắc Mỹ để chuẩn bị cho World Cup 2026. Ảnh: AP.

Các thành viên ĐT Iran đã có mặt tại Bắc Mỹ để chuẩn bị cho World Cup 2026. Ảnh: AP.

Ban đầu, ĐT Iran dự kiến đóng quân tại Khu liên hợp thể thao Kino ở Tucson, bang Arizona (Mỹ), cách Tijuana khoảng 640 km và phải vượt qua một đường biên giới quốc tế. Đây là cơ sở huấn luyện chuyên nghiệp với nhiều sân tập đạt chuẩn. Tuy nhiên, kế hoạch ấy đã bị hủy bỏ chóng vánh sau khi Mỹ và Israel tiến hành các cuộc tấn công nhằm vào Iran, khiến nguyên thủ quốc gia cùng nhiều lãnh đạo cấp cao của nước này thiệt mạng.

Bối cảnh hiện tại tại Tijuana là hệ quả của những căng thẳng, đe dọa và chính sách đối đầu kéo dài.

Nhân viên của CLB Tijuana cho biết họ chỉ được FIFA thông báo về việc ĐT Iran chuyển địa điểm cách đây hai tuần. Kể từ đó, họ phải làm việc tới 18 giờ mỗi ngày để chuẩn bị sân tập cho một trong những đội bóng mạnh nhất châu Á, trong khi khu liên hợp này chỉ có duy nhất một sân cỏ tự nhiên.

Bên cạnh đó là hàng loạt thách thức về hậu cần và an ninh.

Việc ra vào khu vực huấn luyện được kiểm soát nghiêm ngặt. Giấy tờ được kiểm tra rồi kiểm tra lại nhiều lần. Dù ĐT Iran lưu trú tại một khách sạn gần đó, tình hình chính trị buộc lực lượng an ninh phải nâng mức cảnh giác lên cao nhất.

Đó là lý do xuất hiện những khẩu súng máy, những vòng bảo vệ dày đặc, sự thiếu vắng thông tin về thời gian tập luyện, địa điểm ghi hình hay việc liệu có ai trong đội tuyển lên tiếng về hoàn cảnh đặc biệt mà họ đang đối mặt hay không.

Giữa tất cả những điều đó, gần như chỉ có người Mexico chào đón ĐT Iran bằng sự cởi mở.

Dù chịu áp lực lớn vì sự thay đổi kế hoạch đột ngột, các nhân viên CLB Tijuana vẫn cố gắng hết sức để giúp các cầu thủ cảm thấy được chào đón. Một tấm biểu ngữ lớn bằng tiếng Ba Tư treo quanh sân tập ghi dòng chữ:

Người hâm mộ Mexico cũng tụ tập bên ngoài khách sạn của ĐT Iran, cổ vũ họ trên quãng đường ngắn tới sân tập và xin chữ ký các cầu thủ.

Một cổ động viên nói với hãng AFP:

“Tôi cảm thấy xấu hổ về những gì nước Mỹ đang làm”.

Một người khác bức xúc:

“Điều đó là sai trái… Mỹ đối xử với tất cả mọi người như thể họ đều là khủng bố”.

Khi di chuyển tới Los Angeles để tham dự buổi họp báo bắt buộc của FIFA vào Chủ nhật, ĐT Iran sẽ không có sự đồng hành của 15 thành viên ban hậu cần do không được cấp thị thực, bao gồm toàn bộ bộ phận truyền thông.

Một quan chức Liên đoàn bóng đá Iran xác nhận điều này và thừa nhận rằng nếu cần quản lý buổi họp báo hay xử lý các yêu cầu tiếp cận cầu thủ sau trận gặp New Zealand, rất có thể… người phụ trách trang phục sẽ phải đứng ra đảm nhiệm.

Hiện tại, Liên đoàn bóng đá Iran chỉ cho phép truyền thông tiếp cận đội tuyển trong thời gian rất ngắn.

Không cầu thủ nào phát biểu.

Bởi với họ, lên tiếng lúc này dường như không đem lại lợi ích gì.

Ở quê nhà, chính quyền và những người ủng hộ có thể chỉ trích bất kỳ phát ngôn nào bị xem là thiếu tinh thần đoàn kết dân tộc.

Trong khi đó, cộng đồng người Iran lưu vong lại có thể lên án đội tuyển vì cho rằng họ đại diện cho chế độ mà họ đã tìm cách trốn chạy.

Ở giữa hai thái cực ấy là những người Iran đơn thuần chỉ mong đội tuyển thi đấu thành công.

Bởi với họ, đây chỉ là những cầu thủ đang chơi bóng trong một giải đấu bóng đá. Và bóng đá luôn mang lại niềm vui cho một dân tộc cuồng nhiệt với môn thể thao này.

Các cầu thủ Iran đang rơi vào tình thế không có lối thoát – như bước đi trên vùng cát lún của chính trị và văn hóa, nơi cách sinh tồn duy nhất là không được phép cử động.

Dẫu vậy, họ vẫn phải tiến lên.

Buổi tập hôm nay chỉ mang tính hồi phục nhẹ sau chiến thắng 3-0 trước đội U21 của CLB Tijuana – đối thủ giao hữu bất đắc dĩ của họ.

Đó gần như là lựa chọn tốt nhất mà Iran có thể tìm được vào lúc này. Trong bối cảnh đất nước bị cô lập trên trường quốc tế, nhiều đội bóng không muốn đá giao hữu với một đối thủ đã giành vé dự World Cup bốn lần liên tiếp nhưng lại quá nhạy cảm về mặt chính trị.

Một trận đấu giao hữu dự kiến với đội tuyển Grenada đã bị hủy vào phút chót, buộc Iran phải đá với đội trẻ của CLB chủ nhà.

Tại World Cup 2022 ở Qatar, ĐT Iran cũng thi đấu giữa làn sóng biểu tình trong nước sau cái chết của Mahsa Amini – cô gái trẻ bị bắt vì bị cho là đội khăn trùm đầu không đúng quy định và sau đó qua đời trong lúc bị giam giữ.

Những chia rẽ chồng chéo dường như đã trở thành một phần không thể tách rời của đội tuyển này.

Dẫu vậy, FIFA vẫn sẽ cố gắng coi như chúng không tồn tại và khẳng định rằng sự hiện diện của ĐT Iran tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh chỉ đơn thuần là câu chuyện chuyên môn.

📌 Bài viết này được đóng góp bởi người dùng và bản quyền thuộc về người dùng đã xây dựng bài viết. Bản quyền thuộc về tác giả gốc và chỉ dùng cho mục đích học tập và giao tiếp. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa nó Mail:[email protected]