Trong khi gặp ĐT Việt Nam, một số đội hàng đầu châu Á tận dụng triệt để lợi thế chiều cao để chơi bóng bổng, thì ĐT Nhật Bản lại không chơi kiểu như vậy.
Vì sao ĐT Việt Nam gặp Nhật Bản dễ chịu hơn gặp một số đội hàng đầu châu Á khác?
Ở bảng F World Cup 2026, đại diện châu Á, ĐT Nhật Bản, xếp hạng thứ 18 trên bảng xếp hạng FIFA, đã có trận đấu rất ngoan cường, liên tục bám đuổi, san bằng tỷ số, và có tỷ số hòa 2 – 2 với đại diện châu Âu, ĐT Hà Lan, xếp hạng 8.
Tuy ĐT Hà Lan cầm bóng nhiều hơn, số các pha dứt điểm, dứt điểm trúng đích cũng nhiều hơn, nhưng ĐT Nhật Bản đã giữ được sự chủ động cần thiết của mình trong thế trận. Họ phòng ngự trong thế chủ động, rất chặt chẽ với khối phòng ngự thấp, đông đảo và di chuyển, bắt người, bọc lót cho nhau rất linh hoạt.
Ngoài thứ hạng trên bảng xếp hạng FIFA, thứ chênh lệch dễ thấy nhất giữa 2 đội bóng này trên sân chính là chiều cao của các cầu thủ. Trong khi chiều cao trung bình của ĐT Hà Lan là 1m86, là 1 trong 2 đội bóng có chiều cao tốt nhất giải đấu này theo thống kê của FIFA, thì chiều cao trung bình của các cầu thủ Nhật Bản là 1m80, thuộc nhóm có chiều cao trung bình kém của giải. Mặc dù vậy, ở các vị trí trọng yếu, mà chiều cao ảnh hưởng trực tiếp đến lợi thế thi đấu như thủ môn hay trung vệ, ĐT Nhật Bản cũng biên chế những cầu thủ có chiều cao tốt để đối phó, như thủ môn Zion Suzuki 1m90, trung vệ Koki Machida 1m90, Trung vệ Ko Itakura 1m 88.
Các cầu thủ Nhật Bản ăn mừng.
Nhưng như vậy là không đủ để phong tỏa toàn bộ diện tích khu vực cấm địa. Và bàn thua đầu tiên của ĐT nhật Bản đến từ quả đánh đầu của Van Dijk ở phút thứ 50. Đón quả treo bóng tứ cánh phải, cầu thủ cao nhất sân đấu với chiều cao 1m95 này bật lên đánh đầu, sau khi bóng rời đầu, kể cả khi kết thúc động tác tiếp đất, anh ta tiếp tục giữ ở tư thế khom người và nhìn theo quả bóng. Cách nhìn quả bóng đi chậm vào cầu môn sát cột dọc xa của anh ta giống hệt một cơ thủ quan sát con cơ từ từ lăn vào lỗ sau cú chọc quyết định. Điều đó thể hiện ý đồ rõ ràng về đích đến của quả bóng cũng như cảm giác bóng khi chơi bóng bằng đầu của cầu thủ này là tuyệt đối tự tin. Sau đó là lần lượt các bàn thắng của Nakamura phút 57, Summerville phút 64, và cuối cùng là của Kamada.
Quay trở lại vấn đề nêu ở tiêu đề bài viết, vì sao ĐT Việt Nam khi đối đầu với ĐT Nhật Bản lại có cảm giác dễ chịu hơn khi phải đối đầu với một số đội hàng đầu châu Á khác, như Iran, Uzbekistan…? Chúng ta hãy quan sát đội bóng này đối phó với đội bóng có chiều cao tốt nhất giải là Hà Lan như thế nào.
Khi đá với Hà Lan, các cầu thủ Nhật Bản sử dụng nhiều đường bóng sệt trong các pha phối hợp tấn công để hạn chế phải tranh chấp bóng bổng với đối phương cao hơn mình 6 cm. Nhưng họ vẫn dùng bóng bổng, chỉ là các pha bóng bổng của họ cũng được thực hiện với cách hạn chế lợi thế chiều cao của đối phương.
Đầu tiên, kể cả đá phạt trực tiếp, phạt góc, hay các pha lật bóng, đích đến thường không phải khu vực trước cầu môn đối phương để có thể dứt điểm ở nhịp chạm đầu tiên, nơi thường trực có vài hậu vệ cao tầm 1m90 của Hà Lan đứng trông coi, mà bóng thường được đưa vượt ra sau ở phía cột xa, hoặc sát xuống đáy biên ngang, để rồi từ đây bóng mới được đưa ngược trở lại vào khu vực trước cầu môn, khi hàng thủ Hà Lan đã xô lệch.
Thứ hai, với một số pha bóng mà đích đến là khu vực trước cầu môn, các cầu thủ Nhật Bản không “treo bóng”. Khái niệm treo bóng để chỉ những quả chuyền bổng, bóng đi cầu vồng, chậm, rất thuận lợi cho việc tiền đạo chọn điểm rơi, chọn nhịp để bật cao đánh đầu dứt điểm. Nhưng nó cũng thuận lợi cho cả các hậu về tìm cách cản phá. Khi đó, lợi thế về vị trí đứng đón điểm rơi của cầu thủ bị lợi thế chiều cao áp đảo. Tránh chuyện này, các cầu thủ Nhật Bản chuyền bổng bóng căng như một cú sút, bóng đi nhanh, hướng đến vị trí của đồng đội phía trong để tăng cao lợi thế của vị trí nhận bóng. Quả phạt góc dẫn đến pha đánh đầu gỡ hòa 2 – 2 có vẻ cũng được thực hiện như vậy, bóng đi thấp, căng và bay rất nhanh hướng thẳng vào giữa khu cấm địa, nơi có 4 cầu thủ Nhật Bản đứng chờ, không ai kịp chạy lấy đà đón bóng, Kamada, người đánh đầu ghi bàn cũng đứng tại chỗ để bật nhảy.
Vấn đề là các cấp độ ĐT Nhật Bản áp dụng lối đá tăng cường phối hợp nhỏ, bóng ngắn hạn chế bóng bổng với mọi đối thủ, trong mọi trận đấu, mọi giải đấu. Khi phải thi đấu với ĐT Việt Nam, ai chứ chắc chắn HLV Moriyasu Hajime, người đã cầm ĐT Nhật Bản từ năm 2018, biết rằng với lợi thế chiều cao, họ sẽ chỉ cần liên tục treo bóng vào khu trung tuyến, nơi các tiền đạo vừa mạnh mẽ, vừa có chiều cao áp đảo, sẽ dễ dàng ghi bàn, hơn là phối hợp nhỏ để vượt qua hàng phòng ngự dày đặc và nhanh nhẹn của ĐT Việt Nam. Nhưng họ không làm vậy như các đội bóng khác, kiểu như Uzbekistan, Iran đã làm trước ĐT Việt Nam… đơn giản là vì đích ngắm của họ là World Cup, nơi mà chiều cao của họ thấp hơn nhiều các đối thủ khác. Họ muốn cách chơi này trở nên thuần thục với họ bằng cách dùng nó trước mọi đối thủ, cho dù với các đối thủ yếu hơn, họ có thể dùng cách khác để có chiến thắng dễ dàng hơn.
Bóng đá Việt Nam có thể sẽ chưa học được nhiều trong cách đối phó với các đội bóng hàng đầu châu Âu như Hà Lan từ Nhật Bản, nhưng có thể học họ được từ việc xây dựng tầm nhìn và trung thành với lộ trình hiện thực hóa tầm nhìn đó, mà lối chơi nhất quán của các cấp ĐT Nhật Bản với mọi đối thủ như nói ở trên là một ví dụ.
📌 Bài viết này được đóng góp bởi người dùng và bản quyền thuộc về người dùng đã xây dựng bài viết. Bản quyền thuộc về tác giả gốc và chỉ dùng cho mục đích học tập và giao tiếp. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa nó Mail:[email protected]











